SỐ LƯỢT TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • sinh nhật

    GIAO LƯU VUI VẺ

    kể chuyện về Bác

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: chautuan
    Người gửi: Nguyễn Châu Tuấn (trang riêng)
    Ngày gửi: 01h:25' 15-09-2012
    Dung lượng: 36.5 KB
    Số lượt tải: 22
    Số lượt thích: 0 người

    Kính thưa: Các thầy giáo, cô giáo
    cùng toàn thể các bạn học sinh
    - Tên em là : Nguyễn Thị Tuyết Mai
    là học sinh lớp 9A3.
    - Thay mặt cho lớp trực tuần em xin kể câu chuyện
    “đôi dép của Bác Hồ”
    Có lẽ mỗi chúng ta, ai cũng đã từng nghe rất nhiều câu chuyện kể về Bác kính yêu. Và tin chắc rằng mỗi người đều cất giữ cho riêng mình những hình ảnh đẹp về Bác. Tôi cũng thế, câu chuyện mà tôi sắp kể sau đây là sự kết tinh về vẻ đẹp tâm hồn Bác: vẻ đẹp của một người cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, với phong cách sống vô cùng khiêm tốn và giản dị. Điều đó tôi muốn kể qua câu chuyện cảm động sau đây, chuyện về đôi dép của Bác Hồ.
    Đôi dép của Bác ra đời vào năm 1947, được chế tạo từ chiếc lốp ô tô quân sự của thực dân Pháp bị bộ đội ta đánh úp tại Việt Bắc. Đôi dép đo cắt không dày lắm, quai trước to bản, quai sau nhỏ rất vừa với chân Bác.
    Trên đường đi công tác, Bác hay nói vui với các anh em chiến sĩ rằng:
    - Đó là đôi hài vạn dặm trong chuyện cổ tích ngày xưa, đôi hài thần đất đi đến đâu mà chẳng được!
    Chẳng những khi hành quân mà những ngày đông Bác cũng đi đôi dép ấy. Có hôm trời rét quá, Bác chỉ đi thêm đôi tất cho ấm chân. Tiếp khách trong nước hay khách quốc tế vẫn thường thấy Bác đi đôi dép ấy.
    Gặp suối trơn hoặc trời mưa, Bác cởi dép ra xách tay. Đi thăm bà con nông dân, sải chân trên những cánh đồng đang vụ cấy hay vụ gặt, Bác xắn quần cao lội ruộng cùng mọi người, tay vẫn không quên xách hoặc nách kẹp đôi dép.
    Mười một năm rồi vẫn đôi dép đó, các anh em cảnh vệ đã nhiều lần xin Bác đổi dép nhưng Bác bảo vẫn còn đi được.
    Cho đến lần đi thăm Ấn Độ, khi Bác lên máy bay, vào trong buồng riêng thì anh em đã lập mẹo giấu dép đi, và thay vào cho Bác một đôi giày mới.
    Máy bay xuống Niu-de-li, Bác loay hoay tìm dép mãi, các anh em mới kính cẩn thưa:
    - Dạ, có lẽ đã cất nhầm xuống khoang hàng của máy bay rồi, thưa Bác.
    Bác nhìn tất cả rồi ôn tồn bảo:
    - Bác biết các chú cất dép của Bác đi. Nước ta còn chưa được độc lập hoàn toàn, nhân dân ta còn rất khó khăn, Bác đi dép cao su nhưng bên trong còn có đôi tất mới như thế là đã tốt lắm rồi!
    Thế là mọi người phải mang dép trả lại cho Bác vì bên dưới chủ nhà đang nóng lòng chờ đợi. Ấy vậy mà trong suốt thời gian ở Ấn Độ, đôi dép của Bác đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Nhất là các chính khách, nhà báo, nhà quay phim, chụp ảnh. Họ cúi xuống sờ nắn quai dép, thi nhau bấm máy từ nhiều góc độ, lại còn ghi ghi chép chép làm các anh em cảnh vệ phải một phen canh chừng và bảo vệ đôi hài thần kì ấy.
    Tuy chỉ được làm từ chiếc lốp ô tô quân sự nhưng suốt mười một năm ròng, đôi dép ấy đã theo Bác đi khắp mọi miền Tổ quốc.
    Còn nhớ năm 1960, Bác đến thăm một đơn vị hải quân nhân dân Việt Nam. Vẫn đôi dép "thâm niên cao tuổi" ấy, Bác đã đi khắp nơi, thăm nơi ăn, chốn ở, trại chăn nuôi của các đơn vị. Bác đi đến đâu, cán bộ và chiến sĩ rồng rắn kéo theo đến đó, ai cũng muốn chen chân, vượt lên để được gần Bác. Bác vui vẻ nắm tay chiến sĩ này, vỗ vai chiến sĩ khác. Đang đi bỗng dưng Bác dừng lại:
    - Các cháu đùa làm tụt quai dép của Bác rồi!
    Nghe Bác nói, cả đám im lặng, cúi xuống nhìn đôi dép rồi ồn ào cả lên:
    - Thưa Bác, để cháu sửa ạ, cháu mà ra tay thì thế nào cũng xong!
    Một anh khác lại thưa:
    - Thưa Bác, để cháu, vừa hay cháu có mang theo rút dép đây ạ!
    Nhao nhao ầm ĩ lên như thế nhưng đồng chí cảnh vệ chỉ đứng cười vì biết dép của Bác đã phải đóng đinh rồi, có rút cũng vô ích.
    Bác nhìn mọi người rồi cười bảo:
    - Các cháu từ từ đã nào, cũng phải để Bác đến chỗ gốc cây kia có chỗ dựa mà đứng chứ!
    Nói xong, Bác "lẹp xẹp" lết dép đến chỗ gốc cây, rồi một tay Bác vịn vào thân cây, một chân co lên tháo dép ra và bảo:
    - Đây dép của Bác đây, cháu nào giỏi thì chữa hộ dùm
     
    Gửi ý kiến

    TẠM BIỆT NHÉ

    Nhập tên miền (VD: ndf.violet.vn), xong nhấn nút "Mở ra"
    Giao diện Menu Thư mục Thành viên Tài nguyên
    http://